Huế là nơi có nhiều quán café đẹp với phong cảnh hữu tình, hương vị café cũng đậm đà rất hợp với khí trời lành lạnh và mưa dầm rả rích mỗi dịp đông về. Những lúc nắng lên, cây lá mướt một màu xanh sà qua mái phố, lẫn với muôn sắc màu của hoa và nước sông thăm thẳm xanh ngắt mây trời khiến lòng thêm thèm những phút giây tĩnh lặng ngồi nghe nhạc và uống nước, thả hồn trong không gian mộng ảo của đất kinh kỳ.
Tôi nhớ những ngày xưa – cái thời đi học vẫn cùng bè bạn ngồi ở café Sông Xanh, Lộng Gió, Cây Si, Cũng Đành, Nhạc Hoa Viên… Cũng Đành là một quán café giữa hồ hoa súng với không gian rất rộng, để đến đó phải đi một quãng đường dài qua cánh đồng xanh rì và ngạt ngào hương lúa lúc vào mùa. Có lẽ vì thế mà quán có tên là Cũng Đành chăng – vì đến đó, hẳn là ai cũng thốt lên hai từ ấy mà thôi? Lộng Gió thì nằm ngay trung tâm, ngồi đây mà không cột tóc thì gió sông Hương thổi lên lồng lộng sẽ làm rối tung đi mất. Giới học sinh – sinh viên hay vào đây có lẽ cũng vì gần trường, bởi trên con đường Lê Lợi có nhiều trường học. Chồng tôi trong một lần cùng tôi về Huế và đi uống café ở chốn này chợt nói rằng thảo nào mà người Huế lãng mạn thế, bởi cảnh sông nước cỏ cây thơ mộng và thi vị vô cùng. Cây Si thì nằm ngay bên hông trường Quốc Học – ngôi trường mà tôi đã học suốt ba năm từ 1991 đến 1994 – nên tôi chẳng thấy xa lạ gì. Ở đây có một cây si cổ thụ rất to, không biết có phải là nơi hẹn hò của các mối tình hoa niên giữa hai ngôi trường nổi tiếng nằm sát bên nhau là Quốc Học và Hai Bà Trưng (trước kia là trường nữ sinh Đồng Khánh)? Sông Xanh là điểm thường xuyên ghé chân của chúng tôi những năm đại học, nằm giữa vườn cây xanh mát ven sông, nhìn sang bờ bên kia là thôn Vỹ Dạ với “nắng hàng cau nắng mới lên” và cả “vườn ai mướt quá xanh như ngọc – lá trúc che ngang mặt chữ điền” đã đi vào thơ Hàn Mặc Tử. Dòng sông xanh này mang cái tên Như Ý, là một nhánh của sông Hương được ngăn bằng Đập Đá. Còn Nhạc Hoa Viên – tôi vừa mới trở lại nhưng dường như không tìm lại được không gian của ngày xưa ấy, có lẽ vì tôi đến vào buổi tối. Ngày xưa, mỗi lần có dịp đi ngang hoàng thành, men theo con đường 23-8 rợp bóng xà cừ và sân cỏ “Cột Cờ” mà nhiều nghệ nhân vẫn đem diều ra thả mỗi buổi chiều trước Đại Nội, tôi cùng bè bạn vẫn ghé vào Nhạc Hoa Viên nghe nhạc Trịnh, uống nước và ngắm tượng nghệ thuật trong một không gian rất “đẹp và thơ”.
Một quán café nữa cũng rất đặc sắc là Hoàng Phương ở đường Chi Lăng. Nơi đây mà đến muộn thì thường không có chỗ, nhưng đã đến rồi thì nhớ mãi bởi "ánh trăng đọng trên mặt nước" như câu hát của Nguyễn Duy về sông Danube xanh. Quán nhỏ, nằm ven dòng Hương Giang, có một vị thế mà nhiều họa sĩ khẳng định là nơi ngắm trăng đẹp nhất Việt Nam, và café cũng rất ngon. Còn nữa, đến Thủy Trúc Viên, ngồi trong gian nhà gỗ mà nhìn ra sông Ngự Hà thì cũng thấy lòng xa vắng lắm.
Lần này về Huế, ngay buổi sáng vừa từ sân bay về nhà, tôi cùng cô bé đồng nghiệp đi uống nước ở Vỹ Dạ Xưa. Đây quả là một không gian “rất Huế”, nằm ngay giữa vùng Vỹ Dạ như một nét duyên thầm níu chân khách đường xa, với nhà rường cổ kính, rất nhiều lá hoa và cả liễu rủ bên cầu. Nhân viên phục vụ mặc áo dài đi lại thướt tha, cung cách cũng nhẹ nhàng dịu ngọt.
Chúng tôi còn lên sân thượng khách sạn Emperior ngồi uống nước. Viết về café Huế thì có lẽ không nên đề cập đến chốn này, bởi sự sang trọng và cách phục vụ rất Tây của một khách sạn 5 sao khiến ta có cảm giác đang ở Sài Gòn hơn, nhưng cái hay là từ đây ngắm Huế về đêm rất đẹp. Khi thành phố lên đèn, sông Hương chảy một dòng lấp lánh với ánh sáng những ngọn đèn từ hai bờ và cầu Tràng Tiền rọi xuống trông như những ánh sao.
Đến Huế mà không thưởng thức vài quán café Huế thì chuyến đi sẽ mất bớt một phần hồn. Tin tôi đi, cảnh sắc và vị café Huế sẽ luôn đọng lại nếu một lần đã ghé qua.